Bút bi hội thảo trong quà tặng sự kiện

    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #1

    Bút bi khuyến mại, bút bi quảng cáo

    Bút bi có sẵn trong kho, chưa in logo- còn 3000 cây thôi . Màu đỏ trắng, phù hợp với bác nào cần in bút có logo màu đỏ
    Bác nào có nhu cầu quà trong hội thảo, hội nghị contact với em.
    Chỉ nhận in decal nhé,
    Giá rẻ hợp lý,
    Quên em ở Hà Nội nhé
    Ms Điệp 0913024139 / Mr Định : 01669231393
    Ms An 0923002955
    04-38294976
    YM: cungcapquatang01
    Email: cungcapquatang01@gmail.com



    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    Quảng cáo trên những vật dụng hữu ích như bút bi, bút chì .Bạn sẽ có hàng giờ chú ý của người sử dụng vào logo của công ty khi họ dùng những vật dụng nhỏ nhưng không thể thiếu trong đời sống, một chiêu bài quảng cáo không tốn quá nhiều tiền nhưng lại thu được nhiều kết quả

    Cty chúng tôi chuyên cung cấp các loại viết bi, viết chì quảng cáo , bút bi khuyến mãi với nhiều mẫu mã đa dạng, hình thức phong phú.

    - Có thể in logo lên thân bút –

    - Số lượng tối thiểu: 3000c

    - Thời gian: 25-35 ngày

    Quý khách có nhu cầu xin vui lòng liên hệ Công ty Đầu tư Thương Mại VIKAMEX
    Địa chỉ: Số 1 Tân Ấp, phúc xá, Ba Đình, Hà Nội
    Hotline:

    Mr Định:
    Mobile : +84 (166) 923 1393

    Email : dinhdt.1991@gmail.com

    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Hà Nội – chỉ vừa đủ chỗ đôi tình nhân 27/04/2013
    Filed under: tản văn — trangha @ 13:44

    avatar.aspx1. Phố Hoàng Hoa Thám có một cái dốc rất cao và rất ngắn, rất dốc đổ xuống những khu dân cư cũ của thời bao cấp, giờ nhà cửa lô nhô. Tôi đã chạy khắp Hà Nội suốt mấy chục năm qua để chắc chắn rằng, đó là cái dốc trải nhựa rộng rãi nhưng có độ nghiêng khủng khiếp nhất những quận nội đô. Nếu trượt patin đổ dốc này, có khi lại thành môn thể thao mạo hiểm mới.

    Buổi trưa trời mưa, có cậu chàng trẻ măng từ quán ăn đầu dốc đội mưa chạy ra đẩy phụ cái xe kềnh càng nặng trịch của chị bán dép dạo, lỡ xuống dốc bán rong. Chắc chắn lúc xuống dốc chị đã hết hồn! Nhưng giờ leo lên mới cực! Cậu chàng đẹp trai trông mặt như dân chơi, tóc tỉa đỏm dáng vuốt keo dựng đứng, nhuộm vàng hoe đầy chất phá cách, hì hục đẩy cho chị bán dép rong cái xe lên đến tận đỉnh dốc rồi mới chạy về quán. Chị bán dép quần áo nghèo nàn bên trong cái áo mưa cứng quèo luộm thuộm, luôn miệng cảm ơn xuýt xoa, và cười vừa ngượng nghịu vừa sung sướng. Ôi chao may mà có cậu!

    Cậu trai phong độ về quán, một cái quán bé tí xíu mang tên Cutisun, thực đơn chỉ hai ba món, chỗ ngồi chỉ hai ba bàn, có thể cậu chính là chủ quán, có thể cậu là chủ quán kiêm luôn đầu bếp chính, cũng có thể, vừa là chủ quán vừa kiêm người dắt xe cho thực khách. Nhưng nhìn qua cửa sổ, cái không gian bé tí xíu ấy được thiết kế quá sang trọng và lãng mạn, như một góc Paris thu nhỏ, lúc tôi đi lướt qua.

    Tôi nghĩ những người tử tế họ nấu ăn hẳn sẽ rất chỉn chu. Dù chỗ của họ bé đến mức, chỉ vừa đủ chỗ cho một đôi tình nhân.

    Thì không phải những gì ta cư xử với một người nhỏ bé và tình cờ, luôn đáng tin cậy hơn những gì ta trình diễn trước đám đông?

    2. Nửa đêm ông xã tôi bật dậy hoảng hốt, anh phải gọi điện cho một thằng cu khách hàng. Hóa ra khách hàng của ông xã là giám đốc kỹ thuật một hãng xe nho nhỏ. Và “thằng cu” thực ra là một anh đàn ông cỡ tuổi bốn mươi. Đêm đó, ông giám đốc kỹ thuật đang bị công an tạm giữ ở một tỉnh biên giới, còn ông xã tôi thì bảo, anh phải gọi xem tình hình nó thế nào rồi! Lúc nó bị bắt, không hiểu sao nó chỉ gọi cho mỗi anh thôi!

    Thì ra anh đàn ông kia lén lút đi các tỉnh để làm việc riêng chứ không phải việc công ty hay du lịch nghỉ dưỡng gì cả. Việc riêng của anh ta là tìm những người mới ra tù và hướng thiện, những người nghèo có sức khỏe, những gia cảnh nghèo khó nhưng có điều kiện thuận lợi như người hiểu biết, chịu khó làm ăn. Mỗi địa phương chỉ một đến hai người, rồi kéo họ về Hà Nội.

    Rồi dạy họ nghề sửa xe máy miễn phí, dạy nâng cao với máy móc tốt nhất và tay nghề xịn nhất, chứ không phải làng nhàng bơm lốp thay xăm đổ dầu thay ắc quy. Rồi đuổi họ ra khỏi Hà Nội! Để về quê lập nghiệp, làm ăn, thành thợ giỏi, cũng thành thợ không lừa đảo. Anh giám đốc kỹ thuật giấu tiệt việc mình làm, như một người làm từ thiện chính thống, lẳng lặng làm theo cách của mình, tự làm mọi việc kể từ đi tìm người cần giúp. Anh này giải thích rằng, chỉ vì anh đã được nhận quá nhiều ân huệ từ những người khác, những thầy dạy nghề từ xưa, những người chí cốt bây giờ. Mà anh muốn làm từ thiện theo cách mà anh biết rõ nhất, làm được tốt nhất.

    Chứ không phải, vứt một cục tiền bố thí cho ai đó, rồi yên tâm là mình đã tử tế với cuộc sống.

    Thế là dịp nghỉ lễ tuần rồi, anh lại đeo ba lô đi tỉnh. Công an xã vùng biên lập tức giải lên trụ sở tạm giam một ngày chỉ vì tội, đã chẳng có giấy tờ tùy thân, trong ba lô lại toàn kẹo dành cho trẻ con. Tiền mặt lại mang nhiều, đến địa phương lại lân la nói chuyện với dân, về nhà dân ở cứ như là người đi… truyền đạo hay là kẻ do thám khả nghi ở địa phương.

    Trên đường về Hà Nội, anh đàn ông tuổi bốn mươi không biết nghĩ gì, nhưng tôi biết anh chẳng buồn phiền gì.

    Sự bao dung trong cuộc sống luôn có. Chỉ là, ta có để tâm tìm kiếm những dấu hiệu ấm áp của bao dung giữa đời này, hay ta chỉ nhìn thấy nhiều, nhớ rõ nhất những khiếm khuyết của cuộc sống, những tin xấu, hay những định kiến đầy rẫy?

    Trang Hạ

    2013

    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #4
    Nếu 1 ngày bạn mệt mỏi hay chán ghét cuộc sống xin hãy nhớ:

    - Ta đang học bằng mồ hôi của Mẹ
    - Và ta ăn là nước mắt của Cha
    - Cha Mẹ ta ngày một cũng đã già
    - Sức khoẻ cũng không còn như trước
    - Nhưng vì ta mà Mẹ Cha vẫn bước
    - Bươn trải với đời nuôi nấng thân ta.

    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #5
    CÂU CHUYỆN HAI QUẢ TRỨNG
    Ngày xửa ngày xưa có hai quả trứng, chúng tranh luận với nhau xem khi nở ra sẽ là con gì. Quả trứng thứ nhất nói:

    - “Tôi muốn thành con ốc. Ốc không cần phải quyết định cái gì cả. Nó trôi theo dòng nước đại dương, vì thế nên nó không cần phải dự định, sắp đặt cái gì.

    Dòng nước mang thức ăn đến cho nó. Nó chỉ có thể nhận được những gì mà đại dươn mang đến, không hơn không kém. Cuộc sống như vậy là phù hợp với tôi.

    Có thể là bị hạn chế, song ở đây không bị ràng buộc trách nhiệm, không cần phải quyết định, chỉ đơn giản là tồn tại trong sự điều phối của đại dương“.

    Nghe vậy, quả trứng thứ hai liền trả lời:

    - “Cuộc sống như thế không cần cho tôi. Tôi muốn trở thành đại bàng. Đại bàng có thể bay đi bất cứ đâu mà nó muốn và làm bất cứ cái gì mà nó thích.

    Tất nhiên là nó tự lãnh trách nhiệm phải tìm kiếm thức ăn để tồn tại, nhưng nó có thể bay cao giữa núi ngàn. Tự nó kiểm soát hoàn cảnh, không ai kiểm soát được nó.

    Tôi không muốn bị ai hạn chế, áp đặt mình. Tôi không muốn làm nô lệ của đại dương. Vì điều đó tôi sẵn sàng trả giá bằng mọi nỗ lực để có thể được sống cuộc sống của đại bàng“.
    -Lead-
    Hình ảnh: Trả lời với admin câu hỏi này trước khi đọc câu chuyện bên dưới nhé Nếu được chọn lựa khi sinh ra bạn sẽ chọn được sống như thế nào??? một cuộc sống nhàn hạ nhưng buồn tẻ hay gian nan trước nhưng không bị áp đặt được vươn lên được cống hiến cho cuộc sống tươi đẹp này. CÂU CHUYỆN HAI QUẢ TRỨNG Ngày xửa ngày xưa có hai quả trứng, chúng tranh luận với nhau xem khi nở ra sẽ là con gì. Quả trứng thứ nhất nói: - “Tôi muốn thành con ốc. Ốc không cần phải quyết định cái gì cả. Nó trôi theo dòng nước đại dương, vì thế nên nó không cần phải dự định, sắp đặt cái gì. Dòng nước mang thức ăn đến cho nó. Nó chỉ có thể nhận được những gì mà đại dươn mang đến, không hơn không kém. Cuộc sống như vậy là phù hợp với tôi. Có thể là bị hạn chế, song ở đây không bị ràng buộc trách nhiệm, không cần phải quyết định, chỉ đơn giản là tồn tại trong sự điều phối của đại dương“. Nghe vậy, quả trứng thứ hai liền trả lời: - “Cuộc sống như thế không cần cho tôi. Tôi muốn trở thành đại bàng. Đại bàng có thể bay đi bất cứ đâu mà nó muốn và làm bất cứ cái gì mà nó thích. Tất nhiên là nó tự lãnh trách nhiệm phải tìm kiếm thức ăn để tồn tại, nhưng nó có thể bay cao giữa núi ngàn. Tự nó kiểm soát hoàn cảnh, không ai kiểm soát được nó. Tôi không muốn bị ai hạn chế, áp đặt mình. Tôi không muốn làm nô lệ của đại dương. Vì điều đó tôi sẵn sàng trả giá bằng mọi nỗ lực để có thể được sống cuộc sống của đại bàng“. -Lead-

    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #6


    iframe: approve:
    • 121 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #7
    Mọi người thân mến!
    Hôm qua đi rút tiền lại gặp vụ lừa nhờ tắt nguồn điện thoại di động. Có một bà mặc áo chống nắng đi xe đạp trông có vẻ rất quê đến nhờ mình tắt hộ nguồn điện thoại di động, may nhờ đọc mấy dòng cảnh cáo từ các share hôm trước nên mình không tắt và đuổi bà ý đi. Lúc sau lại thấy bà ý nhờ một e gái rút tiền ở cây ATM gần đó, mình vội đến để ngăn e kia không tắt nguồn hộ và cảnh cáo bà ý. Cảnh báo là hiện nay, xung quanh các cây ATM luôn có mấy bà quê quê giả vờ kiểu đó để lừa đánh thuốc mê, cướp tài sản, đặc biệt là các cây ATM ở khu vực vắng vẻ, yên tĩnh, ít người qua lại. Khu vực mình rút tiền hôm qua là khu Phạm Ngũ Lão và Đặng Thái Thân. Mọi người lưu ý nhé!

    iframe: approve:

LinkBacks Enabled by vBSEO